Quả xoài nằm lăn lóc, mấy hôm không ai gọt. Phí, tôi cầm lên gọt rồi ăn. Còn cái hột xoài gặm nốt, vì gọt qua quýt quá nên thấy vẫn còn dày cùi.

“Chua loét, còn xơ nữa”, tôi nhăn mặt rồi bỏ đi.

Sao bình thường mẹ không nhăn nhó? Sao bình thường mẹ bảo mẹ thích ăn hột xoài?

Mùa hè ngột ngạt từ vài chục năm trước trong căn bếp với bức tường bong tróc hiện ra. Mẹ ngồi gọt xoài, một quả xoài vàng ươm, chia hai nửa cho hai đứa 4 và 6 tuổi. Còn cái hột xoài, mẹ nhận.

Thằng nhỏ hỏi mẹ sao mẹ lại ăn hột xoài.”Vì hột xoài ngon, to nữa, con nhìn này bằng 2 nửa của 2 đứa luôn”, mẹ nói.

Thằng nhỏ phụng phịu, ra điều hình như cái hột xoài của mẹ còn to hơn phần cùi xoài của 2 đứa. Hồi đó hột xoài to thật. Câu chuyện “mẹ thích ăn hột xoài” ghim vào đầu hai đứa nhỏ tới rất nhiều năm sau. Lúc nào mẹ gọt xoài xong 2 đứa cũng nhường lại hột xoài cho mẹ.

Thực ra tôi cũng ăn hột xoài nhiều lần rồi, nó là một cảm giác “chẳng có gì”, dù gọt có rối thì cũng chỉ thấy xơ với chút ít còn bám. Hột xoài không dở tệ, nhưng cũng không có gì đặc biệt. Tôi nghĩ đa phần những người nói thích ăn hột xoài đều không thích ăn hột xoài đâu. Họ chỉ muốn nhìn bạn ăn những miếng xoài ngon nhất.

Mẹ ăn hột xoài cũng như lúc mẹ ăn hộ tôi phần con của trứng vịt lộn (đến tận bây giờ vẫn không thể nào ăn được), ăn phần phao câu hay đầu gà lúc nào cũng còn thừa hay ăn những miếng thịt mỡ nhất mà tôi không tài nào ăn được.

Mẹ ăn hột xoài cũng như mẹ không chịu mở điều hòa, thỉnh thoảng vẫn đòi giặt tay quần áo. Nếu hỏi mẹ, chắc mẹ vẫn sẽ khăng khăng nói “tao thích ăn hột xoài thật”, còn trong đầu mẹ sẽ nghĩ “rồi chúng mày cũng sẽ ăn hột xoài cho con chúng mày thôi”.

Những người mẹ thô như đất ấy, miếng ăn ngon nhất là miếng để cho con. Có mua về thật nhiều thì hột xoài vẫn là thứ mẹ không vứt bỏ. Tuổi ấy rồi, chỉ mong một ngày mẹ ăn xoài và thôi nghĩ về những thứ lớn lao. Chỉ là ăn xoài, và ăn thật ngon.