TÔI ĐÃ SAI, CÁI XÃ HỘI NÀY SAI RỒI !

.
Khi tôi đến chỗ sửa xe thay nhớt đã nghe được từ miệng một cô bé ước chừng 6 tuổi nói:
“Mẹ ơi, người chú đó dơ quá ! Con không dám đến gần chú ấy .”
.
Mẹ cô bé răn dạy:
“Sau này con nhớ chăm chỉ học hành, không thôi mai mốt con sẽ đi làm lao động chân tay, rất khổ, toàn thân đều dơ dáy và hôi như chú ấy – đáng sợ, bẩn thỉu lắm biết không con!”
.
Thật ra bé 6 tuổi ngây thơ, cái gì cũng không biết – tôi không trách bé, chỉ trách mẹ của bé mà thôi. Vì mẹ đã răn dạy bé như xã hội đương thời đang dạy dỗ thế hệ trẻ, điều đó đã thật sự làm tổn thương đến trái tim và ước mơ của những người đã và đang mơ ước trở thành những người thợ lành nghề đáng quý của xã hội.
.
Hai mẹ con vừa đi khỏi, ông chủ nở nụ cười gượng gạo, tâm sự:
“Chỉ vì tôi thích động cơ xe, như 1 bác sĩ khám và chữa khỏi bệnh cho bệnh nhân, tôi rất vui và tự hào khi phục hồi sữa chữa hoàn hảo 1 chiếc xe. Tôi cảm thấy có duyên với xe, thấy tôi vất vả, lấm lem dầu mỡ, nhiều người khuyên tôi đừng làm nghề này, nhưng tôi yêu nó và nó cũng nuôi gia đình tôi khá giả, con cái thành đạt.
.
Tôi luôn nghĩ làm bất cứ nghề gì chỉ cần tận tâm, yêu thương nghề, thì mọi người sẽ nể trọng, nhưng….tôi đã sai, cái xã hội này sai rồi ! ”
Sau đó ông ấy đã rất nhanh định bệnh, và sửa xong chiếc xe của tôi. Lúc tôi thanh toán tiền, ông chỉ vào một trong những tờ chứng chỉ treo trên tường : Bằng ông tốt nghiệp khoa cơ khí – động lực đại học quốc gia. Ông lặp lại giọng đầy thất vọng:
.
“Tôi đã sai, mà cái xã hội này sai thật sự rồi…”
.
🦋 Linda Nga