Một chú bọ cạp nọ, dựng nhà ở ven sông. Một ngày đẹp trời, chú thuê chèo thuyền sang sông chơi, đang dạo chơi thơ thẩn, chú chợt nhìn thấy nhà của mình ở bên kia sông bốc cháy mà không có con thuyền nào ở đó. Hoảng quá chú chạy cuống quýt và nhìn thấy Ếch đang bơi ở mép sông.
Bọ cạp khẩn nài: Ếch ơi, ếch ơi, ếch chở tớ sang sông với, nhà tớ cháy rồi, tớ phải về nhà gấp cứu nhà tớ bị cháy Ếch ơi
Ếch sợ hãi: không không, tớ không thể chở cậu đâu Bọ cạp ơi, đuôi cậu có nọc độc, cậu sẽ giết chết tớ mất.
Bọ cạp liên tục van nài: không, tớ hứa không chích cậu đâu, cậu giúp tớ cơ mà, tớ hứa sẽ không làm đau cậu, hãy giúp tớ với Ếch ơi.
Ếch vẫn kiên quyết: không được, tớ sợ lắm, cái đuôi của cậu rất đáng sợ, nó chích tớ 1 cái thôi tớ sẽ chết ngay mất, thôi tớ không giúp được đâu.
Bọ cạp khóc: tớ xin cậu, tớ van cậu đấy, cậu làm ơn làm phúc cứu tớ đi, tớ mang ơn cậu suốt đời, nhà tớ sắp cháy hết rồi Ếch ơi
Ếch sau 1 hồi từ chối thì cũng mủi lòng, đồng ý cho Bọ cạp lên lưng mình để bơi và chở Bọ cạp sang sông.
Ếch vừa chở vừa lo lắng vừa dặn dò: này, nhớ đừng có chích tớ đấy nhé, chích tớ là chết cả đôi đấy, nhớ chưa?
Bọ cạp mắt vẫn hướng về ngôi nhà, hứa: cậu yên tâm, tớ ko chích cậu đâu, cậu đang giúp tớ mà, chích cậu thì cả tớ cũng chết mất
Ếch yên tâm bơi được 1 đoạn lại dặn: đừng có chích tớ đấy biết chưa, cậu chích tớ là chết cả đấy, đừng có chích tớ đấy
***
Cả hai băng băng qua sông từ từ chắc chắn, đến giữa sông gió càng to sóng càng nặng ếch vẫn cố gắng bơi thăng bằng và chắc chắn mặc dù cõng trên lưng là bọ cạp. 
Bỗng dưng….có cơn gió mạnh từ đâu thổi đến, khiến mặt sông dậy sóng, làm Ếch và Bọ cạp chao đảo. Ếch mới lấy hết sức bình sinh giữ thăng bằng và tiếp tục bơi.
Đang bơi, trời lại nổi một cơn gió mạnh hơn nữa, khiến đôi bạn chao nghiêng, vật lộn. Lúc bấy giờ, Bọ cạp mới sợ quá ghì chặt tứ chi vào lưng Ếch, và vô tình cái đuôi của Bọ cạp cũng bấu chặt xuống, và 1 cách vô thức nó đã tiết nọc độc vào cơ thể Ếch.
Ếch hét to: trời ơi, cậu chích tớ rồi, cậu đã hứa không chích tớ cơ mà, chết rồi, tớ chết mất thôi.

Bọ cạp hoảng sợ, rối rít xin lỗi Ếch và nói: Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi, tớ không hiểu vì sao tớ làm thế, tớ ko cố ý, tớ ko muốn làm đau cậu, tớ xin lỗi
Nhưng đã muộn mất rồi, cơ thể Ếch cứng đờ vì nhiễm nọc độc của Bọ cạp, Ếch từ từ chìm xuống đáy sông mang theo Bọ cạp đang vô cùng hối hận.
Cả hai con, đều chết!
——————————————————
Vậy là trong 1 giây phút MẤT KIỂM SOÁT, Bọ cạp đã chích nọc độc vào chú Ếch, dù nó ý thức rằng, mình không được làm thế, mình không bao giờ muốn làm tổn thương bạn đã giúp đỡ mình, và nó biết rằng, khi Ếch chết, nó sẽ cùng chết.

Mỗi chúng ta, cũng đã từng là con Bọ cạp ấy. Chúng ta không bao giờ MUỐN chích vào những đứa con, chích vào người bạn đời, chích vào những người thân yêu của mình, chúng ta không muốn dùng những lời cay nghiệt hay thái độ gây tổn thương họ, nhưng đôi khi MẤT KIỂM SOÁT, mình đã dùng nọc độc của mình để chích và vô tình làm đau những người thân yêu.

Vì thế, bạn hãy THA THỨ cho tất cả mọi người, kể cả người có tội với bạn nhiều nhất, làm đau bạn nhất, làm bạn tổn thương nhất, vì họ cũng là con bọ cạp đáng thương mà thôi. Khi bạn tha thứ cho mình cũng chính là lúc bạn cũng nhận được sự THA THỨ của những người xung quanh bạn.

Và bạn tha thứ cho mọi người xung quanh để buông bỏ cho chính bản thân mình, để hiểu rằng, họ cũng chỉ là những con bọ cạp đáng thương giống như mình. Có những lúc sóng gió cuộc đời đã làm cho họ mất kiểm soát và họ đã chích vào mình.

Hãy nhớ câu “khi bạn không sẵn lòng tha thứ cho ai đó nó giống như việc bạn uống thuốc độc nhưng lại trông chờ người khác chết vậy”.

Và hãy sẵn lòng THA THỨ cho chính bản thân mình nữa. “Nếu bạn chưa từng tha thứ cho bản thân một điều gì đó, làm sao bạn có thể trông chờ mình sẽ tha thứ cho người khác được” (Dolores Huerta)

“Sự THA THỨ giống hương của loài hoa violet tỏa trên gót chân người đã nghiền nát nó”
Hãy luôn THA THỨ nhé bạn nhé!