“Tiềm năng con người cũng như tài nguyên thiên nhiên, được chôn vùi rất sâu. Bạn phải nỗ lực tìm kiếm, vì nó không nằm ngay trên bề mặt. Thậm chí, bạn phải tạo ra hoàn cảnh để nó có thể được bộc lộ.”

Phát biểu trên của nhà giáo dục người Anh – Ken Robinson – người được chính Nữ hoàng Anh phong tước hiệp sĩ thời hiện đại. Ngài Ken Robinson đã từng chia sẻ: Khủng hoảng lớn nhất chúng ta đang gặp phải, không phải là khủng hoảng về tài nguyên thiên nhiên mà là khủng hoảng về tài nguyên con người. Chúng ta lãng phí tài năng của mình, bởi vì rất nhiều người trải qua cả cuộc đời không biết tài năng tiềm ẩn bên trong mình là gì.

Có lẽ, rất ít người may mắn sớm phát hiện ra tiềm năng của bản thân, để từ đó họ phát huy để đạt được thành công. Đa số mọi người sống cuộc đời lãng phí tài năng, vì tất cả chỉ dừng lại ở mức tiềm năng, nhiều khi còn không được nhận biết.

Cùng đọc câu chuyện dưới đây để hình dung rõ hơn, bạn nhé.

Ngày xửa ngày xưa khi con người và muôn thú sống chan hòa với nhau, họ đã bàn nhau tổ chức một cuộc thi. Và để công bằng, tất cả các con vật sẽ phải thi chung một cuộc thi: leo cây!

Cuộc thi dù chưa diễn ra, nhưng bạn đã dự đoán được con nào sẽ thắng cuộc rồi phải không nào? Đương nhiên là chú khỉ rồi, vì leo trèo là sở trường của khỉ.

Vậy công bằng ở đâu?

Làm sao chim có thể leo cây, khi chim sinh ra để bay?

Làm sao cá có thể leo cây, khi cá sinh ra để bơi trong nước?

Làm sao voi có thể leo cây, khi voi sở hữu thân hình to lớn như vậy?

Chúng ta lấy thước đo nào để nói đến sự công bằng? Dùng một tiêu chuẩn chung để áp với tất cả và gọi đó là công bằng sao?

Không chỉ là câu chuyện thi thố giữa các loài vật mà câu chuyện trên còn khiến chúng ta suy ngẫm về nền giáo dục hiện nay: Giáo dục chắp cánh cho tài năng tỏa sáng hay giáo dục tạo ra những khuôn mẫu lý tưởng để gò ép mỗi cá nhân?

Mỗi người được tự do phát triển theo thế mạnh của bản thân – đó mới gọi là công bằng. Nhưng thực tế, trẻ em có những năng lực khác nhau và chúng đang bị gò ép trong cùng một khuôn khổ giáo dục. Hãy thay đổi điều đó, bắt đầu từ chính bản thân bạn và gia đình bạn. Hãy phát triển theo mỗi cá nhân, chứ không phải theo chuẩn mực.

Và đó là một trong những giá trị mà Sinh trắc vân tay mang lại: Giúp cho mỗi người tìm ra được tiềm năng, thế mạnh của bản thân, để khai phóng sức mạnh của chính mình, chứ không sống theo bản sao của người khác. Tập trung vào thế mạnh của bản thân để tỏa sáng thay vì sống trong những yếu điểm và cứ mãi loay hoay.

Với sự hỗ trợ của Sinh trắc vân tay, chúng ta có thể nhận biết năng khiếu bẩm sinh và phương pháp học tập nổi trội của một người. Tiềm năng của họ có thể được dự đoán dựa trên hình dạng, cấu trúc của dấu vân tay.

Bạn có tiềm năng rất lớn để thành công, nhưng trước hết, bạn phải hiểu rõ chính mình để có thể nhận ra tiềm năng đó. Bạn nhận ra càng sớm, bạn càng thành công và hạnh phúc.

Hầu hết những kỹ năng và năng lực tiềm ẩn của con người thể hiện khá rõ ở giai đoạn trưởng thành. Tuy nhiên, nếu được phát hiện từ thời thơ ấu, chúng ta sẽ có nhiều thời gian và nguồn lực hơn để phát triển tối ưu. Não của trẻ lúc mới sinh đã như các mạch điện có sẵn trong máy tính, chỉ chờ được cắm điện và hoạt động. Chúng ta có thể so sánh não của trẻ giống như rễ cây non trong vườn, còn môi trường như ánh sáng mặt trời và mưa làm cho cây bén rễ, đâm chồi, nảy lộc. Việc tạo ra môi trường phù hợp đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của não trẻ, góp phần tạo nên những tài năng đặc biệt, những nét nhân cách mà trẻ phát triển sau này. Việc phát hiện sớm những tài năng tiềm ẩn, năng khiếu bẩm sinh trong những năm đầu đời là điều cực kỳ quan trọng mà các bậc cha mẹ nên lưu tâm.

 

Tuy nhiên, chẳng bao giờ là muộn, khi bé còn ngây ngô thì được người lớn dìu dắt, lớn lên rồi thì tự đi bằng đôi chân của mình. Thời điểm nào chúng ta cũng nên biết thế mạnh bản thân để khơi dậy sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình. Cuộc sống, mỗi người đều có con đường riêng, không ai có thể đi thay mình cả. Đừng vì hâm mộ người khác mà vội vàng nhìn vào tấm bản đồ của họ rồi đi dò đường của mình, bạn nhé!